Thứ Hai, 10 tháng 6, 2013

KHOAI MÌ - Còn trong đôi mắt ai !?.





Trong cuộc sống chúng ta có biết bao điều cần phải nâng niu và giữ gìn di sản của cha ông, hay như nguồn thực phẩm đã nuôi từ đời này sang đời khác: Hạt lúa, củ khoai, trái lạc, hạt vừng v.v.v từ ngàn xưa để lại. 
Với cuộc sống ngày nay “giàu có”, nhưng phải công nhận rằng, có đôi khi ta lại bỗng dưng chán cơm thèm….. cái chi chi không cho rẽ rọt, hơi thiếu thiếu, thèm thèm….. Nhưng có cái đơn giản mà ai cũng có thể nghĩ “mơ tới” dù trong túi chỉ còn vài ba đồng cắt, ấy có phải là củ …khoai mì đang bày bán hay ra sau vườn đào xới đem vô !
                            Cánh đồng Khoai mì tốt tươi.
Khoai mì là một loại củ có tên gọi khác nhau ở mỗi vùng miền. Chẳng hạn như tính riêng Quảng Nam thôi, ở phía nam Núi Thành người ta gọi là khoai xiêm, phía bắc Duy Xuyên, Điện Bàn gọi là khoai mì, còn “khúc giữa” Thăng Bình, Quế Sơn, Tam Kỳ- Quảng Nam người ta gọi là củ sắn.
Và từ nguyên liệu của loại củ này ở mỗi vùng miền cũng đều chế biến thành những món ăn riêng biệt và đặc trưng. Như ở miền Tây, người dân tại đây đã sáng tạo ra biết bao món ăn dân dã, đậm chất miền sông nước, nhưng lại không kém phần hấp dẫn. Còn miền Trung hay miền Bắc, miền nào cũng biết chế biến từ loại khoai mì này thành biết bao món mang đậm nét văn hóa ẩm thực, như một bức tranh nhiều màu, nhiều gam….
Trong khuôn khổ có hạn của bài viết này, tôi chỉ đề cập một vài món ăn đặc trưng ở một vài vùng miền và Quảng Nam làm từ khoai mì.
Khoai mì là thực phẩm giàu chất xơ, tuy dòng họ nhà khoai này có “nhược điểm” vậy, nhưng người Việt Nam thật “thông minh” đã chế biến ra rất nhiều món ăn hấp dẫn đậm chất truyền thống mang dư vị ngọt đặc trưng cho mỗi vùng miền. Và phải nói món nào cũng như đã trở nên thân quen với nhiều thế hệ người Việt Nam. Có nhiều món khoai mì như : khoai mì luộc lá dừa, khoai mì hấp nước cốt dừa, bánh khoai mì nướng, chè khoai mì… 
"Giao diện" mới của khoai mì luột
Nói là món ăn dân dã, nhưng hầu hết tất cả các món chế biến từ khoai mì đều có công thức chế biến khá cầu kỳ và nhẫn nại. Và để có món khoai mì thơm ngon, đầu tiên người ta phải gọt sạch vỏ và ngâm khoai mì thật lâu cho bớt đi chất “nhẩn” của nó. 
Món đơn giản nhất là phải nói đến món khoai mì luột. Khi cái bụng như đoi đói mà có một mẻ khoai mì ai đó đổ ra trông thật là bụ bẫm, được xếp chồng lên nhau, thử hỏi ai đó có nở đành .....bỏ qua!?.
Nếu món khoai mì này luột chín với nước cốt dừa, rắc thêm mè rang như cách làm ở miền Tây, ăn sẽ nghe ngan ngát như hương hoa, trong thoáng chốc chắc cũng có người bỗng ùa về nỗi nhớ…. thời xưa khốn khó.
Khoai mì hay còn gọi là củ sắn muôn thuở mang hương vị đậm đà quê hương. Tôi sinh ra và lớn lên ở nông thôn- (chính gốc Quảng Nam), thế nên mỗi khi ai nhắc đến khoai mì, tôi vẫn còn nguyên cái cảm giác nhớ và thèm từ thuở ấu thơ.
Ngày nay đi nhiều nơi, tôi có cảm tưởng hình như món này ít được bày bán ở những thành phố nhỏ, nhưng Sài thành là nơi không trồng tỉa, nhưng lại có bán ở mọi con đường và góc hẻm. Đúng là mảnh đất Sài thành này người ta thường bảo:  “Có tiền mua được đến tiên”. Ai đó đừng có nghĩ cái hương vị bùi ngùi và hậu vị ngọt thanh của khoai mì không phù hợp lắm với nhịp sống luôn hối hả của một thành phố lớn như Sài Gòn…..Tuy nhiên cũng phải nói rằng hương vị trong cách chế biến khoai mì của ngày xưa và nay hơi khác. Khoai mì hiện nay ở Sài Gòn cũng thế, nó được khoát lên mình một phong cách hoàn toàn mới và năng động…..Một “giao diện” thật là mới lạ và bắt mắt làm sao!
                             Bánh chay làm từ khoai mì.

Nhắc đến khoai mì tôi vẫn còn nhớ ngày xưa thời bao cấp, người dân quê tôi đã dùng khoai mì làm thức ăn chính cho mỗi bữa ăn, bởi vậy ngày ấy dân quê tôi có câu : “Tối ăn khoai đi ngủ, sáng ăn củ đi làm!”. Vả lại nói về chuyện ăn khoai mì ở quê tôi thời xưa có hàng khối chuyện …cười ra nước mắt. Nhiều khi ăn nhiều quá, đến lúc ngán không thể nuốt vô, nhưng cái bụng đang đói cồn cào là không thể nhịn được, lại phải "chiến đấu" chống giặc đói cùng với "người bạn khoai mì thân yêu!"
Vậy mà cho đến bây giờ, tôi cũng không biết vì lý do gì và từ đâu mà hồi ấy có rất nhiều món làm từ khoai mì được…. "xuất bản” nhiều đến thế, nhưng món khoai nào cũng dân dã và thật thơm ngon hết biết!?.
Nhớ nhất là thời bao cấp, nhà nào ở miền Trung quê tôi cũng có món bánh trôi nước (bánh chập chập) được làm bằng bột khoai mì khô….muôn thuở. Bánh này khi chín trộn với củ nén khử với dầu phụng (Dầu lạc), rồi chấm nước mắm cá cơm được coi như là số dách. Thời lương thực “thiếu gạo, dư khoai”, vậy mà khi ăn món bánh trôi nước, ai cũng tấm tắc khen ngon, đến nhiều khi có người lại chẳng nghĩ tới cơm.
Nhưng không biết sao ngày nay về quê, tôi chẳng thấy ai làm món ấy (!?). Vì cách làm ở đây thật là đơn giản, chỉ cần khoai mì khô đem đi giã hoặc xây nhỏ ra thành bột nhuyễn. Xong đem bột ấy cho vào một ít nước để đủ độ kết dính, rồi dùng tay “chập chập” thành miếng bánh nhỏ chừng như cái bánh bích quy. Bắt một nồi nước đun sôi, thả từng chiếc bánh vào, đợi đến khi chiếc bánh nổi lên trên mặt nước là vừa chín. 
Ngoài ra, với món này có người ở miền Trung lại "bắt buộc" nó phải chấm với "nước mắn cái muối nhạt" của người dân xứ Quảng thì mới “phải bài” và mới thấy ngon ngon. Mùi dẻo của mì và mùi thơm của mắm dù có ăn xong vẫn  còn phảng phất thật lâu trong vị giác và khứu giác. Ai ăn rồi cũng sẽ thấy yêu những đồng ruộng khoai ở nông thôn Việt Nam
Với riêng món khoai mì “đập dập” khi làm là cần phải “nhẫn nại và kỳ công”. (nhớ là làm bằng loại khoai mì dẻo và thơm như loại “Sắn bún trắng” chẳng hạn). Món này có chút công phu, đó là ra sau vườn nhặt lấy một chiếc mo tre ( Xưa kia người ta thường dùng làm quạt để giải nhiệt trong mùa hè nóng nực). 
Sản phẩm từ khoai mì ở miến Tây- Hấp dẫn làm sao!
Xin nhớ cho rằng, khi có được những chiếc mo tre là đem đi chà xát bên ngoài chiếc mo xuống dưới nền xi măng cho đến khi nào hết những lông mo, kẻo những lông tơ này dính vào da thịt rất ngứa. Khoai mì đã nấu chín, chỉ cần đặt gọn vào mo tre rồi cuốn tròn lại,  tiếp đến lấy chày đâm tiêu ớt, cứ như thế mà…..đập dập cho đến khi nhuyễn nhừ. Khi ăn, chỉ cần mở mo tre ra, rắt thêm một ít muối mè hay muối đậu phụng là …hết biết ! 
Đến lúc này, khoai mì mới thật sự có giá trị ngay từ khi vừa mới bóc lớp vỏ mo tre, mùi khoai mì tưởng chừng như vỡ ra, lại thật nhẹ mà sâu. Nhìn miếng khoai mì vừa dẻo vừa dai, cộng với mùi thơm của mè, của đậu, thật vừa nhân hòa lại vừa dân dã, Đặc trưng lắm chứ không lẫn vào món nào đâu được, dể chi ai thấy mà lại đành…. đi lơ !
Tôi nghĩ tất cả những ai khi xưa sống ở vùng nông thôn, và nay xa quê ra thành thị làm ăn sinh sống, nhưng nếu có một ai đó nhắc đến những món làm từ khoai mì chắc đều còn nguyên cái cảm giác nhớ và thèm cái mùi riêng biệt của “ngô khoai”. Một món ăn quen thuộc của một thời để nhớ ….
Tóm lại khoai mì là một món ăn trong văn hóa ẩm thực Việt Nam. Người ta gọi đây là món ăn có âm, có dương (Trong giới ẩm thực, hễ vị mặn thuộc về dương, ngọt bùi thuộc về âm), khi thưởng thức lại cho chúng ta thấy một tâm hồn Việt, một tinh hoa trong cây củ của ông bà ta để lại từ ngàn xưa.
Ai ơi đừng có nghĩ “Ngô khoai “ là món của người nghèo mà phải "tội với Trời"…… người đời nhé!

Andi Nguyễn Ánh Nhật




Thứ Hai, 3 tháng 6, 2013

Những chuyến ngao du. (Kỳ 12 -Lạc cảnh Đại Nam - “Khu du lịch lạ” cho dân “tua- rít”)

Tôi có một anh bạn từng hài hước nghêu ngao: “Bởi vì em mặc áo lụa Hà Đông”nên “Nằng Sài Gòn anh đi mà chợt mát”. Sài Gòn chợt mát vì tháng sáu trời mưa, những cơn mưa nhanh tạnh, để lại thành phố một bầu không khí trong lành..
Gặp lại bạn bè thân quen giữa Sài Gòn trong mùa mà thường ngày có những cơn mưa chợt gói nắng, một không gian mới khác với miền Trung, khác các mùa trong năm, cũng thật là thú vị. Hạnh phúc cứ giản đơn khi nhận ra những điều bình dị trong cuộc sống:
“Thấp thoáng bóng em trong chiều gió lộng
Cơn mưa bất chợt thấm ướt vai em”
Và tôi có 2 người bạn rất thân là Đức Huy – Kiều Ngân, họ lại là vợ chồng với nhau và đang sinh sống, làm ăn ở miền Trung xa tít. Cả tháng nay rồi ngoài kia nằng rát và khô hanh, chắc cũng vì như thế nên ông bạn tôi đã đưa vợ con đi du lịch đến “miền đất hứa” - “Đi mà chợt mát” Sài thành….
Tối thứ 7 (01-06-2012) cả gia đình Đức Huy bạn tôi đã đáp chuyến bay muộn từ Đà Nẵng vào Sài Gòn. Cả ngày chủ nhật họ cần phải nghỉ ngơi cho “thích nghi khí hậu” miền Nam. Là dân “thổ địa” xứ này, tôi có nhiệm vụ “đưa đón, dẫn dắt” gia đình bạn tôi đi thăm thú và “đổi gió” một vài nơi….
Sáng thứ 2 như đã định, điểm đầu tiên chúng tôi đến là khu du lịch Đại Nam – Bình Dương
Có một thời gian khoảng 2 năm, Công ty cổ phần đầu tư xây dựng MIỀN TRUNG do tôi Sáng lập đã thi công một dự án ở ngay “sát vách” khu du lịch Đại Nam, nên tôi đã có “vào , ra” ở đây thường xuyên. Nhưng đi và đến mà không trải nghiệm cũng như là chưa đến, và  lần này tôi đến Lạc cảnh Đại Nam Văn Hiến với ý nghĩ khác hơn, ngoài du lịch còn để là tìm hiểu.
Đúng 8 giờ sáng, tôi mang xe đi đến đón gia đình bạn Đức Huy – Kiều Ngân ở cầu Nguyễn Tri Phương (Quận 8) . Trên chiếc xe Ford Escape chỉ cho phép “đèo” 5 người, nhưng cả gia đình Đức Huy – Kiều Ngân và tôi, cộng thêm mấy đứa cháu ruột của tôi đi hóa giang về Đồng Nai, "vị chi" xem như trên xe đã quá tải ....4 người. Điều ấy ra đường rất dể bị Police "vịn". Theo nghị định 73 (bổ sung) cứ hể dư một người trên xe mà bị  “huýt còi” là phải “móc” ra 900 K nộp phạt. Nhưng tôi nghĩ như đi xem phim bãi của thời bao cấp, cứ người lớn “kèm theo trẻ em” rồi....xin xỏ, cuối cùng người ta thương tình cũng....cho qua. Nên thế chúng tôi cứ “thẳng tiến” mà không có chút nghĩ ngợi gì....
SÀI GÒN - THÁNG SÁU TRỜI MƯA!
Đêm hôm trước, nơi tôi ở, có một cơn mưa đã để lại một bầu không khí trong lành và dể chịu. Sáng sớm, hương vị của mưa như vẫn còn đọng lại quanh tôi, mọi thứ như níu tôi ở lại trên gường "nướng thêm" trong chiếc mềm mỏng. Nhưng không, tôi đã thoát sự “cám dỗ” này để đi đón bạn tôi
8 giờ sáng chúng tôi bắt đầu khởi hành ở bên kia cầu Nguyễn Tri Phương (Quận 8), trời sớm ở Sài Gòn tháng sáu, so với mọi miền đất nước, khí hậu ở đây mùa này quả thật là dể chịu. Tôi lướt nhìn bảng tin "thời tiết online" trên điện thoại “điểm”:  Hà Nội 26,  Đà Nẵng 25, Thành phố Hồ Chí Minh 23 độ c, thì ra giờ này Sài Gòn mát mẻ hơn tất cả các nơi.
Trên đường đi, qua cánh cửa xe, tôi nhận thấy so với nhiều thành phố ở miền Trung hay miền Bắc, vào tháng này số người phụ nữ sáng sớm ra đường phải đội chiếc nón rộng vành, đeo găng tay và trùm kín khuôn mặt thật nhiều. Sài thành cũng thế, nhưng so với tỷ lệ dân số có vẻ ở đây mùa nào cũng ít hơn. Chắc vậy, vì khi nhìn trên đường phố xôn xao, tôi đã chiêm ngưỡng được rất rõ nhiều khuôn mặt mảnh mai, xinh xắn, ăn vận hợp thời trang của các cô gái Sài thành đi làm buổi sáng.
Từ điểm xuất phát để vượt ra khỏi “vòng vây” biển người ở trung tâm ra đến cầu Bình Triệu, chúng tôi chỉ đi theo 3 con đường: Nguyễn Tri Phương, rồi rẽ phải xuôi về Trần Phú, cuối cùng là Nguyễn Thị Minh Khai và Xô Viết Nghệ Tỉnh. Số lượng tên đường kể trên nghe có vẻ là ít vậy, nhưng không phải đó là đoạn đường ngắn,  mà dài không ít hơn 12 cây số....
Người Sài Gòn dậy sớm, nên giờ chúng tôi đi, thành phố đã thật đông. Trên đường phố tôi thấy nhiều cô cậu đi chơi đêm vẫn còn đèo nhau rong ruổi, gà gật về nhà hòa cùng dòng người đi làm buổi sáng. Sài Gòn ngày nào cũng thế, mới sớm thành phố đã xôn xao….
Những ngã tư, những vỉa hè đã có người của cánh chạy xe ôm ra đây từ nhiều giờ trước, khi chúng tôi đi qua, họ đang ngồi tụm năm, tụm ba bên ly café đọc báo và “tám" với nhau chuyện thời sự hôm qua. Người Sài Gòn là vậy, dù cánh xe ôm biết ra sớm như thế này cũng là giờ ít khách, nhưng họ vẫn ra đây vì bát phố là nơi sinh nhai, là niềm vui hằng ngày của họ.
                         Cầu vượt tại ngã tư Hàng xanh
Khi xe chúng tôi chạy qua hết con đường thứ 3 Nguyễn Thị Minh Khai là bắt gặp chiếc cầu vượt mới khánh thành cách đây hơn 4 tháng tại ngã tư Hàng Xanh. Đó là chiếc cầu vượt bằng thép nhưng vô cùng quan trọng là để giảm ùn tắc cho cửa ngõ phía Đông Sài Gòn. Tuy đó là chiếc cầu giá thành thấp nhưng nó cũng đã tôn thêm nét mỹ miều của một Sài Gòn năng động hôm nay thật đẹp…..
Đường phố Sài Gòn chẳng phải chỉ có buổi sáng người người nườm nượp, mà giờ nào cũng vậy, bất kể sớm hôm, trên đường phố hay ngõ hẻm đều có muôn người ngược xuôi, nếu ai đó như nhìn từ phía trên cao, sẽ thấy đường phố trông như là…. một đàn kiến. Buổi chiều cũng như thế, nhưng đến mùa này, trời sài Gòn thường có cơn mưa bất chợt, như có lúc chỉ trên một khúc đường ngắn thôi, lượng người qua lại bỗng dưng…. giảm hẳn, vì tất cả trốn mưa hai bên đường …gần hết (!?).
"Nhì nhằng" trên những đoạn đường ở trung tâm gần như cả tiếng, đến hơn 9 giờ sáng, chúng tôi mới đến ngã tư Bình Phước để bắt gặp cung đường dẫn về hướng tỉnh Bình Dương. Con đường về Bình Dương thật đẹp và thẳng, người ta nói đó là "con đường tơ lụa". Không biết có đúng không, nhưng riêng tôi đã thả hồn theo gió, còn chiếc xe vẫn cứ chạy bon bon.
Nhưng khi đến Lái Thiêu, tôi chợt nhớ đây là mảnh đất quê hương của nhạc sĩ Giáp Văn Thạch, tác giả của bài hát nỗi tiếng "Quê hương". Dư âm của lời hát: "Hoa cau rụng trắng ngoài thềm"  tự bao giờ đã còn khắc mãi trong tôi!.Bây giờ khi tôi đi thoảng qua, Lái Thiêu trước mắt tôi mảnh đất này, nay là phố xá khang trang với những ngôi nhà kiểu mẫu, không còn thấy hình ảnh ấy ở chốn nào đâu!?. Trong nỗi miên man giữa quá khứ và hiện tại nơi đây, tôi nghĩ, Giáp Văn Thạch dù nay anh đã đi về nơi xa, nhưng chắc anh vẫn còn nhớ mảnh đất đã nuôi anh "lớn nổi thành người" :
"Quê hương mỗi người chỉ một
Như là chỉ một mẹ thôi
Quê hương nếu ai không nhớ
Sẽ không lớn nỗi thành người"
Hai người bạn miền Trung của tôi, Đức Huy và Kiều Ngân ngồi chung bên cạnh, nên có điều gì đó khi xe đi qua Lái Thiêu, tôi lại nhớ về bài hát "Quê Hương" và lòng cứ da diết về một "Quảng Nam yêu thương", nơi ấy tôi còn nhiều điều đáng nhớ: Mảnh đất, tình người và tình yêu đang có.....
Đường càng đi, càng về gần phía Bình Dương hơn, cảnh quang hai bên đường là những nhà máy, công ty đồ sộ san sát với nhau lại càng nhiều. Nhiều con đường rẽ về các hướng đẹp như mơ, tôi lại nghĩ, đất nước ngày nay đã mạnh giàu, sao có nơi như miền Trung quê tôi còn quá mông mênh, cuộc sống ngoài ấy nhiều nơi còn cơ cực gian nan, cần phấn đấu...
LẠC CẢNH ĐẠI NAM VĂN HIẾN - “Khu du lịch lạ” cho dân “tua rít”
11 giờ sáng, xe chúng tôi mới chạm đến đường dẫn vào khu Lạc cảnh Đại Nam, cỏ cây hai bên đường như rộn ràng trong gió vẫy chào khách thập phương. Xe chỉ mới vừa rẽ trái, chúng tôi như được đi dọc theo bờ thành cõi của vua chúa ngày xưa trong những câu chuyện cổ tích. Ngồi ở trên xe, tôi phóng tầm mắt về phía trước là không gian với bờ thành được xây dựng nét cổ kính, trên cả tuyệt vời, rất mãn nhãn về cấu trúc, về văn hóa và không gian
Trước đây, tôi đã nghe có nhiều ý kiến trên phương tiện thông tin cho rằng, có nhiều người nghĩ Đại Nam xây dựng mang nét lai căng của Trung Hoa, giống Vạn Lý Trường Thành đời nhà Tần bên Tàu, nhưng lại có rất ít đặc điểm kiến trúc Đại Việt. Nhưng không, tôi đã đi đến đây nhiều lần và chiêm nghiệm, tuy ở đây mọi thứ đều "bê tông hóa" gần như toàn diện, nhưng hình dáng là bản sắc của một đất nước đã có nghìn năm văn hiến, có sự tích “con rồng cháu tiên”, và “trăm trừng nở trăm con” thuở trước.
Mua vé xong, nhưng lần này xe hơi của mọi người được đi thẳng vào bên trong và chúng tôi cũng hưởng được "ưu đãi" này của khu du lịch Đại Nam, nên chuyến tham quan cũng bớt phần mệt nhọc. 
Bước qua cổng Thanh Vân đồ sộ, điểm đầu tiên chúng tôi đến là tòa Kim Điện. Đây không chỉ là nơi tỉnh tâm và thư thái đầu tiên cho mọi du khách đến mà đó là nơi để chúng ta có thể gọi là đã thật sự “về nguồn”. Một công trình kiến trúc Việt cổ có diện tích đến 5000 được xây dựng bằng chất liệu chính là gỗ, đá. Và dù “tuổi đời” cũng chỉ mới có khoảng vài năm (Đại Nam khởi công XD năm 1999 đến 2010 hoàn thành), nhưng mọi người đến đây đều biết bởi những “kiệt tác nghệ thuật” được thờ ở gian chính điện. Đó là Tượng Đức Phật Tổ, Vua Hùng và vua Trần Nhân Tông được xếp thứ tự từ trên xuống, còn hai bên là tượng Chủ tịch Hồ Chí Minh, danh tướng Trần Hưng Đạo, Nguyễn Bỉnh Khiêm và mẹ Âu Cơ, tất cả được dát vàng 24 K
Nơi điện thờ Mẹ Âu Cơ tôi thấy có bảng ghi hơn 1055 dòng họ "con rồng cháu tiên" và bên dưới có bảng ghi 54 dân tộc Việt Nam anh em. Tôi nghĩ đến hàng trăm hoặc ngàn năm sau nữa, tất cả những gì đã có tại Kim Điện thờ này vẫn còn đó để nhắc`nhở "con rồng cháu tiên" chúng ta sống phải biết "Uống nước là nhớ nguồn".
Xưa nay tôi luôn là người ít đọc sử sách, nhưng khi tôi đã đi đến nhiều nơi như ở Huế, ở Hà Nội v.v.v và nay đến đây, Đại Nam Văn Hiến đã thực sự đã làm cho tôi bừng tỉnh. Có phải vì cuộc sống quá nhọc nhằn, lo toan đã làm cho tôi quên béng đi tất cả những gì đã làm nên sự tích các bậc tiền liệt như Thánh Gióng, Lý thường Kiệt và Quang Trung v.v.v mà nay tôi đã thấy tượng của họ được đặt trang trọng hai bên tòa  Kim Điện.
Và một khi hôm nay Đại Nam Văn Hiến đã cho tôi chiêm ngưỡng, thì câu hỏi ấy lại làm cho tôi thêm ám ảnh thật nhiều. Cứ "khám phá" mỗi nơi thêm trong Kim Điệm, tôi cảm thấy mặc cảm nhiều điều vì không ý thức được rằng ông cha ta ngày xưa đã dày công chinh chiến với bao giặc ngoại xâm để có hôm nay. Tôi cảm thấy mình là một người tệ hại, thì ra bấy lâu nay chẳng hiểu gì về lịch sử nước nhà.
Một vạn lần tôi xin lỗi với các bậc tiền nhân, và với Lý Thường Kiệt đã hoài vọng cho hậu thế những người dân Việt như tôi trong câu thơ bất hủ:
“Nam quốc sơn hà nam đế cư
Tuyệt nhiên định phận tại thiên thư
Như hà nghịch lỗ lai xâm phạm
Nhữ đành thành khan thủ bại hư”.
(Sông núi nước Nam vua Nam ở
Rành rành đã định tại sách trời
Cớ sao lũ giặc sang xâm phạm
Chúng bay sẽ bị đánh tơi bời)
Đến với Đại Nam Văn Hiến đâu chỉ có không gian cổ kính tòa Kim Điện, mà còn có dòng sông Bảo Giang và núi Ngũ Hành Sơn (Còn gọi Bảo Sơn), nhưng tôi vẫn thích gọi cụm núi này là Ngũ Hành Sơn hơn. Bởi tôi biết đây chỉ là cụm núi Ngũ Hành Sơn nhân tạo, dù có đầy đủ 5 ngọn: Kim, Mộc, Thủy, Thổ , Hỏa và được đặt tại Lạc cảnh Đại Nam Văn Hiến chứ không phải là Ngũ Hành Sơn hiện hữu ngày nay tại.... Đà Nẵng. Nhưng khi bước vào tham quan nơi đây, nhìn tượng Quang Trung, tôi lại nhớ về lịch sử xa xưa và lòng tôi cứ bâng khuâng không biết một viên tướng nào của nhà Tây Sơn đến ngọn núi mang tên Ngũ Hành Sơn (Đà Nẵng) này để thực hiện chỉ thị dùng chùa Phật làm công thự cho vua Quang Trung trên đường ra bắc đại phá quân Thanh? Một cụm núi mang tên Ngũ Hành Sơn xưa kia đã được nhiều triều vua nhà Nguyễn đến thăm mà nay được tạo dựng trên Lạc cảnh Đại Nam Văn Hiền thì thật là nhiều ý nghĩa….
Tôi đi chỉ được vài nơi, còn trẻ nhỏ đến khu du lịch này thật là thỏa thích. Chúng có nhiều nơi vui chơi tham quan tuyệt hảo. Hấp dẫn gì bằng được xem những con thú quý hiếm được thả nuôi tự nhiên như môi trường hoang dã rộng lớn: Tê giác, Hổ vàng, Hổ trắng, sư tử , Linh dương v.v.v. Và tôi đã nhìn thấy trên nhiều khuôn mặt trẻ em cũng như người lớn đầy mãn nguyện sau khi vui chơi ở các khu giải trí với các trò chơi mạo hiểm, bơi lội tại bãi biển nhân tạo và xem phim 4D, cũng như nhiều thứ khác.....
THAY LỜI KẾT.
Có lần tôi đã nghe con tôi đi tham quan ở Lạc cảnh Đại Nam Văn Hiến về than: “Đi Đại Nam mệt, đi hoài mỏi cả chân...". Còn hôm nay cháu Hoàng Minh con trai của anh bạn Đức Huy- Kiều Ngân, khi chúng tôi đưa cháu đi tham quan tiếp ở khu vườn bách thú tại đây, Hoàng Minh lại thỏ thẻ cùng tôi với chất giọng xứ "Quảng Nôm": "Khu du lịch ni, dô chỗ mô cũng mắc, thôi về ...trất bác Nhật ơi". Vậy mà cứ mỗi dịp vào hè, riêng con tôi cứ lại đòi nằng nặc bố mẹ đưa đi “tham quan Đại Nam”. Vì sao vậy? Chắc ở đây có nhiều điều không chán đã cuốn hút con tôi ?. Hay còn những điều gì đó chưa biết nên chúng muốn khám phá?.  
Tôi biết đi tham quan ở Đại Nam thật mệt, bởi chỉ có 4, 5 tiếng đồng hồ thì chúng ta không thể khám phá và vui chơi hết được một khu du lịch đang hội tụ những kỷ lục quốc gia: Khu du lịch có diện tích lớn nhất: 450 ha, Ngôi đền lớn nhất 5000m2, hệ thống khách sạn với “công suất” thiết kế dài nhất: 13,5 Km với 5000 phòng nghỉ. Núi Ngủ Hành Sơn là ngọn núi nhân tạo dài nhất : 250m, cao nhất: 68 mét. Biển nhân tạo rộng nhất: 22 ha. Quảng trường lớn nhất, vườn thú có nhiều loại quý hiếm nhất và đặc biệt là tốn nhiều chi phí nhiều nhất,  vân vân và vân vân......
Và như tôi đây hôm qua có một ngày vui chơi, ăn uống tại Lạc cảnh Đại Nam Văn Hiến, tôi đi chưa hết mà cũng thấy mệt nhòa. Nhưng đến tận bây giờ ngồi ghi chép lại chuyến tham quan nơi đây, tôi cảm thấy rất hài lòng vì quyết định đúng đắn của mình khi chọn LẠC CẢNH ĐẠI NAM VĂN HIẾN là điểm đầu tiên đưa bạn bè thân ở xa của mình đến thăm.
Tạm biệt Bình Dương, Tạm biệt con người hiền hòa của xứ sở miền Đông Nam bộ, tạm biệt Lạc cảnh Đại Nam Văn Hiến, nhưng tất cả vẫn còn mãi trong tôi và chúng tôi đều có những bức ảnh, những giây phút thật đáng nhớ ở đây – Một khu du lịch đẹp như một giấc mơ!
ĐẠI NAM VĂN HIẾN. Hẹn ngày gặp lại!
Andi Nguyễn Ánh Nhật

MỘT SỐ HÌNH ẢNH TRONG CHUYẾN THAM QUAN


                   Gia đình Đức Huy- Kiều Ngân đứng trước quầy vé
                                          Mình đói quá Huy - Ngân ơi!
"Khu du lịch ni, dô chỗ mô cũng mắc, thôi về ...trất bác Nhật ơi"
                  Ngồi trước bàn thờ tổ tiên của KIM ĐIỆN
Sư tử nào dữ hơn!?
Đường vào KIM ĐIỆN
Đứng gần 2 Sư tử.
Ai hơn nào?
Hoàng và Minh
Người đẹp và hoa
Đức Huy-Kiều Ngân đứng trước đường dẫn vào KIM ĐIỆN
Đứng bên người bạn tôi thường gọi ...Diva
Đức Huy-Kiều Ngân ở một góc KIM ĐIỆN
Đứng trước những bậc tiền nhân
 Kiều Ngân cũng đang làm dáng!
Đức Huy mệt nhòai !
Hoa ƯU ĐÀM tại KIM ĐIỆN
Dòng sông nhân tạo BẢO GIANG
Gia đình ĐỨC HUY trên chiếc cầu bắc qua sông Bảo Giang
Tôi và vợ con của Đức Huy
Về trất hả con?
Tản bộ trên khu du lịch
Nắm người có tóc, chứ sao lại nắm người....trọc đầu!
Cha con của tay đua Thể thức một "Michael Schurmacher"
                Con trai lớn của "Michael Schurmacher"

      Vợ chồng Đức Huy- Kiều Ngân trước vườn Bách thú 
                          Gia đình Đức Huy- Kiều Ngân
     Vận mệnh tuổi của tôi và Đức Huy được ghi ở Đại Nam




Chủ Nhật, 26 tháng 5, 2013

Thư gởi con TRAI !

                                        Gia Bảo lúc 4 tuổi
Đây là một lá thư tôi viết cách đây mấy tháng trên Blog yahoo gởi cho con trai tôi NGUYỄN SONG GIA BẢO. Ngày 24-6-2013 này là ngày sinh nhật của GIA BẢO tròn 18 tuổi. 

Ở miền Trung có câu: "TÌNH MẸ NHƯ CƠM VỚI CÁ", hoặc ngược lại

Và trên đời này không có gì bằng tình cha, tình mẹ với con, không còn có tình nào hơn thế nữa! Họa chăng chỉ còn cát chết... 

Chỉ còn vài ngày nữa (02-06-2013) Gia Bảo bắt đầu vào mùa thi với kỳ thi đầu tiên là Tốt nghiệp PTTH, tiếp đến là Đại học và nhiều kỳ thi thách thức nốc ao với cuộc đời còn dài. 

Và cuộc đời rất còn có nhiều câu chuyện và trải nghiệm, nhưng trong dịp này tôi xin post lại bức thư tôi đã viết.....

Chúc Gia Bảo và mọi con em chúng ta đều có được một kỳ thi đạt kết quả mỹ mãn.

                                  Năm ấy Gia Bảo đi Dalat 
Con trai yêu quý!

Mấy hôm rầy , ba định viết thư cho con, song ba lại không biết phải viết bằng cách nào đây!?. Mail? Ba biết con chưa có địa chỉ cho riêng mình. Bằng bưu điện? Cũng có thể, nhưng ba lại e rằng những dòng này đến với con, chỉ làm cho con thêm nhiều suy nghĩ mà không hoàn toàn định tâm cho việc học với những kỳ thi sắp tới. Thôi ba viết cho ba đọc là trước hết, hay người nào ấy đọc miễn không phải là con….

Con yêu! Năm nay con đã tròn 18 tuổi, ở tuổi này, người xưa thường nói : "Tuổi mười bảy, bẻ gãy sừng trâu!”. Điều này ba thấy thật là đúng với riêng con, cao 1m78, nặng 78 cân, và với hình dáng ấy ba nhìn nhận con đã có một thân hình thật lý tưởng và khỏe mạnh. Ba biết ở tuổi này của con thật đẹp và nhiều mộng mơ, những mơ ước luôn gấp nhiều lần thực tế. Tuổi của con hiện tại lúc nào cũng đặc biệt lắm đó con. Chắc con sẽ hỏi ba rằng vì sao đặc biệt? Ba sẽ trả lời cho con, đó là tuổi đẹp nhất của một đời người mà ai cũng có rồi sẽ trôi nhanh!. Bởi tuổi này con có thể tự xem mình là ai? Tuổi con chuẩn bị bước vào cổng trường Đại học vời vợi cho những mơ ước của mình bay cao. Nơi ấy con sẽ được học tập và trang bị cho riêng mình những kỹ năng sống, đó là hành trang cho con sau này có thể tự nuôi sống bản thân với bao thách thức và trách nhiệm. 

Tuổi 18, tuổi chớm trưởng thành, nhưng con trai của ba vẫn còn là tuổi để ba còn phải chăm lo và nghĩ con như một đứa con nít. Tuy nhiên tuổi này ba nghĩ con vẫn có quyền xử sự với mọi người như một đứa trẻ, nhưng đồng thời con có quyền khẳng định tính “độc lập” của chính mình với ba và mọi người xung quanh. 

Con tuổi 18, tuổi ba rất yêu con, bởi ba nhìn con bắt đầu trưởng thành với sự phát triển tự nhiên “bướng bỉnh” và đầy “nổi loạn”.

Con trai à! Nhưng với tuổi nào, con vẫn cứ là con của ba, ba vẫn thấy con nhỏ và bé bỏng , như 18 năm trước con bước vào cuộc đời của ba và nụ hôn đầu tiên con nhận được về mình là từ ba, sau tiếng khóc chào đời. Đó là tình thương vô vàn của ba đã dành riêng cho con bằng niềm sung sướng và hạnh phúc của mình. Ba thật cảm ơn con, bởi con là người đầu tiên trong cõi sống đã cho ba được điều ấy khi có người xưng tiếng gọi là ….ba với cuộc đời hiện hữu. 

Tuổi thơ con trôi qua những tháng ngày êm ả. Quê nội con ở xa tít miền Trung, chú bác cô ruột của con đều sinh sống ở Sài Gòn, xa con hơn 20 cây số, nên hàng ngày con đã sống trong vòng ôm của cậu ,dì và ngoại.

  Gia Bảo năm lớp 10 Chuyên Toán trường Ngô Quyền-Biên Hòa 

Thủa ấy, con trông thật là kháu khỉnh như một “Hoàng tử bé” và sự hiện diện của con như rót đầy cảm xúc và những niềm vui cho cả họ hàng nhà ngoại. Nhưng không phải thế mà ba đã nuôi con không vất vả. Nhớ ngày ấy chuẩn bị sinh ra con, ba đã đi từng hiệu sách để mua về cho mẹ của con từng chồng sách “nuôi và dạy trẻ”. Kế tiếp theo ba đã đọc, ghi chép tỉ mỉ và bày vẻ cho mẹ con hàng ngày từng “thực đơn”. Điều ấy cứ trông như ba là “Nhà dinh dưỡng học”, còn thường hay căn dặn mẹ chăm sóc cho con trai của ba từng cái giật mình của trẻ nhỏ. 

Ba vẫn còn nhớ khi con lớn lên chút xíu, năm con bước sang tuổi 3, nhìn mười ngón tay con thật là thon thả mang nét đẹp và dáng dấp của một người tài hoa. Lúc ấy con có biết ba đã “lén” mẹ lấy 1,5 cây vàng đi bán để mua cho con chiếc đàn Ogan, rồi hàng ngày ba và mẹ đưa đón con đi học đàn ở nhà của một nhạc sĩ giỏi cũng là người thân quen với ba (Nhạc sĩ Trần Viết Bính - Tác giả bài hát HẠT GẠO LÀNG TA - Phổ thơ Trần Đăng Khoa). 

Vậy cho đến 2 năm sau, ba mới hiểu con không có đam mê và có năng khiếu âm nhạc.

Rồi cái “tài vặt” của con hình như ba ..quên bẵng, cho đến một ngày đẹp trời, ba phát hiện con có năng khiếu vẽ ….hơn người “bình thường”, dù nét vẽ quệch ngoạc nhưng đã làm ba rất vui và hạnh phúc. 

Và ngay từ nhỏ con là đứa con trai đặc biệt, không phải vì con là đứa con trai duy nhất mà ba dành lời khen tặng ấy cho con. Nhà mình sát vách tường Nhà văn hóa thiếu nhi Tỉnh, ba rất vui khi con quá đam mê môn bóng rỗ và lại chơi khá hay. Chính vì sự kiên trì chơi và giải trí những gì mình thích, như mỗi ngày con dành một tiếng rưỡi để vui chơi cùng chúng bạn. Tất cả những “phẩm chất” này của con đã thực sự xua đi nhiều thứ như sẽ có trong ba: bực tức, la hét hay nạt nộ … trong những lúc chiếc kiếng cận của con luôn bị gãy vì "bóng rỗ" như là cơm bữa và buộc ba phải đi kiếm mua lại nhiều lần nhiều như thể đếm sao.

Rồi cuộc sống đâu có ngừng trôi, con cũng không bao giờ hình dung được mình như ngày hôm nay. Mới bắt đầu tuổi 18, nhưng như thể con đã đi xuyên qua “tâm bão” hơn bạn bè cùng lứa. Mấy năm nay, cậu dì và ngoại chuyển vế chốn cũ Bình Dương, cách nhà mình giống như nhà chú cô ruột của con cũng đến 20 cây số. Con lại mất đi nhiều điều mà xưa kia con có, đó là sự bảo vệ, chăm sóc, đùm bọc và cưng chiều của mọi người thân dành cho con. 

Và cũng mới chừng tuổi ấy, cuộc sống của con lại phải gắng với cuộc đời ba, là trải qua những ngày tháng vẻ vang và rồi con cũng phải gắng chịu cùng ba những phút suy tàn. 

Con đã tuổi 18 rồi, nhưng cuộc sống đã qua mang lại điều gì cho con? Là những tháng ngày ba chỉ biết đi mải miết làm ăn, những gì con đã có dù là gì đi chăng nữa, nhưng con vẫn thiếu sự chăm sóc của ba. Thực tế mọi thứ con đều “phụ thuộc” vào ba, con đã sung sướng và hạnh phúc, là lúc ba đã đi và gặp những núi rừng từ bi. Nhưng con lại quá thiệt thòi so với bạn bè cùng lứa khi ba bước phải đến thác ghềnh hung bạo đã làm gãy đỗ tình yêu, công việc và nhiều thứ khác, rồi tất cả đã đổ hết lên cuộc đời con.

Con trai yêu quý! 

Mọi người trong đại gia đình nội ngoại, bạn bè và thầy cô đều khen con là đứa ngoan hiền, học giỏi và khá đẹp trai. Những lời khen đã làm cho ba thật sự hạnh phúc, nhưng ba cũng có nhìn nhận điều này thêm nữa theo cách của riêng ba – "Hiền và thật thà như con, đời nay sao sống nỗi, hỡi con?" 

Tuổi 18 rồi sao con lại “dại dột và ngu ngơ”, ba đã sống và đi làm cách xa con quá, vậy mà sao những lần giải trí chơi game, con lại gọi điện xin phép ba chơi dăm ba phút? Thật thà và ngoan hiền như vậy hả con trai cưng của ba? 

Điều ấy có thể ba vui bởi vì nghĩ con còn là tờ giấy trắng, nhưng ba lại buồn đã 18 tuổi rồi mà con vẫn còn “hậu đậu”, như thế sao ra đời sống nỗi hả con hay như thế đó mới chính là "bản chất" của con người Gia Bảo?

                              Gia Bảo năm học lớp 12 (2013)
Con trai của ba yêu quý! Mấy hôm rầy, khi đã có kết quả điểm chuẩn vào trường Đại học Kiến trúc năm nay, ba nghe nói con đang “run sợ” và con tự ý chuyển khối thi dù rằng con quyết tâm vào trường ấy. 

Con à, dù vài ba tháng ba mới về thăm con ít hôm, song không phải chính vì thế mà ba lại không thấy con thay đổi và thể hiện tính cách của riêng mình. Ở xa quá, ba đã bất lực như chỉ cũng ít lời khuyên con. Ba giận cho chính mình là một người tồi tệ, rồi giận cả con không phải vì con ít suy nghĩ mà chính là điều con do dự. 

Mấy hôm rầy, ly rượu ly bia bỗng dưng ba chán đắng, vậy mà một mình trong quán vắng, ba lại nốc như không, mọi thứ như để cho ba cố hiểu vì sao và đâu là nguyên cớ?. Ba biết là một học sinh chuyên Toán, nhưng điểm toán của con mấy năm gần đây thường chỉ 8,5 hay 9,0 “thường thua” môn lý bao giờ cũng 9,5. Ba còn nhớ rằng, khi phát hiện con có năng khiếu về hội họa, ba có hỏi ý kiến con có thích thi vào trường Đại học Kiến trúc không và con đã đồng ý. 

Vậy bây giờ là sao? Ba không thể hiểu, bởi trong con đã có sự pha trộn đến khó hiểu và đáng ngạc nhiên giữa lòng hăm hở muốn thử sức những điều mới mẻ và sợ sự thất bại trong từng bước đi của cuộc sống hàng ngày. Nghe con đã tâm sự với mẹ của con rằng : "Nhà nội ngày xưa đói khổ mà có 6 người con đều vào Đại học và thành đạt. Nay con của các cô, dì ruột : Chị Ni, anh Win, anh Phốc, chị Thùy v.v.v đã vào các trường Đại học danh tiếng… Lại đến hôm nay con cảm thấy mình có nhiều áp lực quá mẹ ơi…”. Nghe mẹ con kể, ba rất buồn và ba đã khóc, ba cứ đi lang thang trên quê quán lại là miền đất lạ…..Dù con nay đã lớn, ba xin thêm được thêm một lần hôn ,như lần đầu tiên chào đời năm ấy ba đã áp lên má của con.

            Những ngày ít ỏi bên con trai (Ảnh mới chụp bằng ĐT)
Con à! Tất cả những điều con suy nghĩ là điều tốt, là tấm gương để cho con tiếp bước chứ đâu phải đó là áp lực? Có thể ba sai lầm khi “ép” con thi vào trường đại học ấy. 

Ba và con đều người đàn ông với nhau, có thể là bạn, nhưng mỗi ngày ba càng già thêm, còn con thì càng trưởng thành và khôn lớn. Điều đó mọi điều sẽ tự thay đổi trong con, rồi con sẽ thấy từng bậc thang của mình bước tự tin hơn. 

Con trai yêu quý của ba! Cũng có thể chính hôm nay ba đã làm cho con thất bại, nhưng con đừng oán trách ba, bởi vì ba là người duy nhất để con gọi tiếng ba. Và hôm nay con đã lớn, ba chỉ biết khuyên con hãy đào mồ chôn nỗi sợ hãi, hãy cứ bình tâm, đó mới là sức mạnh của lòng quyết tâm để đạt được mong ước mà nay luôn có trong hơi thở của con. 

Hãy mạnh dạn lên con nhé, bởi nỗi đau thất bại sẽ qua nhanh hơn là niềm nối tiếc vì không dám thử sức mình (Ba chưa bao giờ dám “liều mình” trong cuộc sống, nên con hãy nhìn ba đã “hạn chế” đến đâu!?)

Con ơi, hãy mạnh dạn lên con nhé! Con hãy làm chủ bản thân, thể hiện hết cảm xúc mạnh mẽ của mình như một trận bóng rổ mà con thường thi đấu giao lưu với trường bạn. Con cứ tận hưởng niềm vui của tuổi trẻ hôm nay và suy ngẫm kỷ con đường mình đã chọn. Ba tin rằng con chọn con đường đúng cho tương lai sau này bản thân con. Và chính điều ấy là con đã cho những người yêu con như ba, như mẹ của con, cũng như những người thân nhất của gia đình mình tốt đẹp và hạnh phúc thật nhiều 

Viết thư này cho con, con hãy đừng xem ba là một vị thánh, nhưng con hãy nghe lời ba. Ba rất mong con khi đã lớn khôn, dù thân hình mình có trầy trụa và mệt mỏi, và đến một lúc nào ấy dừng nghĩ chân bên đời, ba mong con lại thấy và nghĩ khi xưa (là bây giờ) ba mình lạc hậu và chán ngắt. Ấy là lúc ba hạnh phúc nhất đó con và có thể ba yên lòng nhắm mắt xuôi tay! Ba luôn luôn yêu quý con!

Ba của con GIA BẢO

Andi Nguyễn Ánh Nhật 








Thứ Hai, 20 tháng 5, 2013

GHEN !



Ghen là đề tài muôn thuở trong tình yêu và hôn nhân của bao đời nay. Đối với phụ nữ, người xưa lại thường có câu hỏi đặt ra : “Ớt nào mà ớt chẳng cay, gái nào mà gái chẳng hay ghen chồng!?” Phụ nữ Việt Nam tất c đều có giống nhau như vậy không? Xét về đa s, tất nhiên sẽ có câu trả lời là… có! Và trong thực tế có rất nhiều người đàn ông ghen cũng không thua.... phụ nữ. Nhưng có thể nói rằng đàn ông ghen có lẻ do tính ít kỷ, nhỏ nhen, ít làm cho ai trách và nhiều kiểu ghen rất khác với người phụ nữ. Bởi cái ghen của họ là ghen thật lòng, ghen canh cánh cho người tình như Nguyễn Bính đã viết :
“Cô nhân tình bé của tôi ơi!
Tôi muốn môi cô chỉ mỉm cười
Những lúc có tôi và mắt chỉ
Nhìn tôi những lúc tôi xa xôi

Tôi muốn cô đừng nghĩ đến ai
Đừng hôn dù thấy đóa hoa tươi
Đừng ôm gối chiếc đêm nay ngủ
Đừng tắm chiều nay bể lắm người!

 

Ghen của đàn ông thường là như thế, như kiểu ghen trên của Nguyễn Bính được cho “kinh điển”. Xét cho cùng, cách ghen của Nguyễn Bính thật thâm thúy và có vẻ cũng…… nhân văn (!?). Bởi trái tim ông mới lại đáng thương khi đã thuộc sở hữu của “cô nhân tình”, rồi ông lại nói như trong khổ sở :
“Nghĩa là ghen quá đấy mà thôi!
Thế nghĩa là yêu quá mất rồi
Và nghĩa là cô là tất cả….
Cô là tất cả của riêng tôi!”

 

Nhưng nói đến thế giới phụ nữ, là phải kể ra họ có đến hơn 1001 kiểu ghen! Kiểu ghen ngày xưa của Hoạn thư trong “Truyện Kiều” – Nguyễn Du được cho là …. "Siêu kinh điển” với “Chước lạ đời”  và "không đụng hàng" :
"Chước đâu có chước lạ đời?
Người đâu mà lại có người tinh ma?
Rõ ràng thật lứa đôi ta,
Làm ra con ở chúa nhà đôi nơi
Bề ngoài thơn thớt nói cười
Mà trong nham hiểm giết người không dao”

 

Đó là “thương hiệu” của Hoạn Thư, một nhân vật tôi còn nhớ khi được học Truyện Kiều” ở bậc phổ thông. “Chiêu” bắt nhân tình của chồng ngồi hầu rượu, đàn hát cho mình nghe, nhân ngày Thúc Sinh về nhà quả là quá …cao cơ, làm ả nhân tình và Thúc Sinh phải ngậm đắng, nuốt cay:
“Cùng chung một tiếng tơ đồng
Người ngoài cười nụ người trong khóc thầm”

 

Vậy thế nào là ghen?. Có nhà tâm lý học cho rằng ghen chẳng qua chỉ là biểu hiện đỏng đảnh của một tình yêu chân thành và cảm giác về lòng tự trọng bị tổn thương!. So với đàn ông, người phụ nữ ghen nhiều hơn bội phần, nhưng ở họ không có chuyện cái ghen này giống cái ghen kia, hay nói cách khác hơn “không có cái nào, lại giống ……cái nào!”. Phải nói mỗi người phụ n có một kiểu ghen….."độc quyền” theo cung cách biểu hiện qua từng cá tính, từng trình độ nhận thức vấn đề, cũng như điều kiện sinh sống của gia đình họ v.v.v.
 

Tất cả ai cũng hiểu s ghen của người phụ nữ, đây có thể như  là "người bạn" của họ(!?). Vậy nếu người phụ nữ không có là không được chăng!? (Tất nhiên "người bạn" này bao gi cũng làm cho cánh đàn ông luôn “khó chịu”, nhưng đàn ông phải cố gắng sống, như cùng chung với lũ vậy!). 

Xét về mặt tâm lý, yêu tất nhiên có ghen, ghen trong tình yêu như vị chua ngọt chúng ta cần có trong đời sống hàng ngày vậy – không có gì sai. Cho nên cái sai của ghen chính là không làm chủ được bản thân, ghen với kiểu được người ta cho là … "Trời hành đất lỡ!”. Kiểu ghen này người ta xếp vào trường phái chủ nghĩa “đa nguyên”, còn có thêm nghĩa khác là… “đa nghi’ như Tào Tháo. Ghen của người phụ nữ có lúc, có người lại “Tự kỷ ám thị”, ngày nào cũng ghen, đêm nào cũng ức, gặp ai cũng ghen như “vô hình chỉ độc” trong võ lâm, đại loại căn bệnh nặng này chưa tìm ra thuốc chữa. 

Cũng phải nói, có những cái ghen của người phụ nữ đã giúp ông chồng tỉnh ngộ quay về gia đình con cái, nhưng lại có những "kiểu ghen" khiến người chồng bỏ trốn đi biệt tăm, mất tích.

Tôi đã từng thấy nhiều người phụ nữ ghen thật dịu dàng, thật đằm thắm, có chút vu vơ dễ mến, ghen để người đàn ông có thể đồng cảm và giải thích, phân bua được chuyện "bị"... vợ ghen!. Những hình ảnh như thế có thể luôn làm cho người đàn ông cảm thấy ở người vợ mình có những đức tính thật hay, thật tinh tế, kín đáo, mềm mỏng và tất nhiên điều đó s quyến rũ với mọi ông chồng …. dù h không có tính lăng nhăng. 

Như câu chuyện của Phan (45 tuổi, Tam Kỳ, Qung Nam) là người bạn thân tôi. Anh ta là một giáo viên ngoại ngữ và từng có thời gian làm phóng viên cho một t báo. Phan không đẹp trai, nhưng anh ta có một giọng nói truyền cảm và kiến thức hiểu biết về văn chương. Có lần cậu ta ngồi uống café cùng vợ và với một cô gái trẻ chỉ hai nhăm, hai sáu, là bạn anh ta. Cô gái trẻ ấy có đôi mắt thánh thiện, với một mái tóc dài đẹp như suối mơ, cô ăn vận một bộ áo quần thời trang dể nhìn v.v,v….. Đặc biệt cô ta lại không chú ý đến lời nói của vợ Phan trong buổi ngồi trò chuyện hôm ấy. Nhưng mỗi khi Phan kể một câu chuyện gì, chỉ mới câu đầu tiên là cô ấy như đã uốn theo từng lời của Phan và cô luôn lắng nghe anh ta với vẻ đầy thán phục. Như khi Phan than phiền hay buồn một điều gì, thì cô ta liền biểu lộ một vẻ mặt đầy chia sẻ, hoặc một câu chuyện của Phan tưởng chừng như nhạt phèo thì cô ta phá lên cười r rượi (!?).

Có thể cô gái ấy còn qua nhỏ tuổi, đã biểu hiện một sự thái quá , có khi là thiếu chín chắn trong xã giao, nhưng biết làm sao được, sự ghen tuông của người vợ Phan đâu có đợi đến lúc cô ấy "thanh minh, thanh nga" là quá ngưỡng mộ Phan, để rồi người vợ Phan cho cô ta là người tệ hại nhất trên đời mà cô ta từng thấy. 

Lần ấy Phan kể cho tôi nghe rằng cậu ta không dám nhìn cô gái ấy với một cặp mắt thỏa mãn. Nếu lúc ấy Phan chỉ cần chú ý cô bé , như vậy có khác gì "đổ dầu vào lửa", tất nhiên trong lòng vợ Phan sẽ sôi lên không biết bao nhiêu ý tưởng ghen hờn. 

Với tình tiết của Phan như kể trên, đã có nhiều người phụ nữ khi tiến hành "khảo sát" với người cùng phái và chợt phát hiện ra rằng ông chồng ở nhà của mình có những năng khiếu không ngờ. Đó là trước một cô gái đẹp, anh ta có thể đọc vanh vách những bài thơ tình một thời vang bóng và là bậc thầy trong nghệ thuật nhen lên ngọn lửa tình trong lòng nhiều người phụ nữ tưởng chừng như lạnh lùng và sắc đá….. 

Vậy bao nhiêu đó cũng thật nực cười và đủ nhen nhóm cho biết bao cơn ghen ở những người phái yếu bùng phát, rồi hành hạ họ không biết chừng nào mà kể (!?)

Qua chuyện của Phan đã ngộ ra một chân lý là phụ nữ chắc sẽ khó có thể yêu một người đàn ông không có khả năng quyến rũ phái yếu hoặc không làm cho một người phụ nữ nhạy cảm như vợ Phan biết ghen tuông. Nhưng ghen trong tình huống nào đi chăng nữa, thì sự bình tỉnh là điều hết sức cần thiết. Nó giúp ta đủ sáng suốt để nhận định vần đề, tránh được những hiểu lầm, nông nổi đáng tiếc. 
Một ngày nọ H là một Bác sĩ – Trưởng khoa một bệnh viện ở Quảng Ngãi (44 tuổi) . Có một hôm vợ H vô tình phát hiện trong điện thoại của cậu ấy có dòng tin nhắn SMS của cô điều dưỡng cùng khoa: “Em thu dam buoi sang hay buoi chieu vay?……”. Là bạn bè thân thiết tôi biết BS H luôn là người chồng tử tế, không có tính lăng nhăng. Nhưng sau lần bị “bắt ghen” oan ức này, BS H phải giải thích vợ đến cả tuần mới xong. Sau "tai họa" ấy, H phải nhắc nhở đồng nghiệp của mình, nhắn tin phải luôn đủ nghĩa. 

Có một thực tế là trong cuộc sống đời thường đã xy ra, đó là vài năm sau ngày cưới, nhiều người phụ nữ trong chúng ta bắt đầu buồn và “tự kỷ ám thị” cho rằng trong đôi mắt chồng, mình không còn quyến rũ và cũng không còn được nghe hàng ngày chồng nói:  "Anh yêu em như xưa. Hơn thế nữa h lại có cảm giác là mình không còn có thể cầm chân người bạn đời từ sáng đến chiều rồi cả ngay đêm…. Thậm chí thỉnh thoảng phụ nữ còn hay nghĩ, trong mắt anh ta, mình không còn là người tình nhân bé bỏng của thuở nào, chẳng khác gì là bà già bán thịt ….ngoài chợ, hằng ngày với chiếc áo cũ kỹ. Có thể nói nhiều người phụ nữ đã ở tuổi trung niên, nhưng họ trông hãy còn xinh, vậy mà c nghĩ, mình bây gikhông còn khuôn mặt rạng ngời và kiêu hãnh mà anh ta thường khen như lúc mới yêu.
Khi người đàn bà ghen, lý trí của họ dễ dàng bay mất, dễ có những hành vi nhỏ nhen và rơi vào trạng thái tuyệt vọng. Đôi khi cái ghen của phụ nữ đã làm người ta phải cười ra nước mắt. Rồi cũng có người khi ghen lại rơi vào một trạng thái im lặng đáng sợ, thái độ này như muốn có tác dụng trừng phạt người đàn ông. Nhưng cũng có người cái ghen rất riêng. 

Như cô B nhà ở Gò Vấp – Sài gòn chẳng hạn. Chng của cô đang làm việc cho một công ty xây dựng ở Hà nội. Cả tháng chồng mới về thăm nhà một hai lần, biết làm sao ghen!. Tin nhau là chính nhưng với cô ta khi "chưa là hình với bóng" thì vẫn chưa tin! Cô kể có kể với tôi rằng, khi có gì hơi nghi ngờ chồng, cô ta nhẹ nhàng ngồi xuống bên cạnh và khơi chuyện chồng kể lại cho cô nghe mọi chuyện sinh hoạt hàng ngày của anh ta ngoài ấy. Chẳng hạn, " ngoài Hà Nội thấy anh đơn lẻ, có cô đồng nghiệp nào chăm sóc anh không?", "Anh tự giặt ủi áo quần hay người nào khác?" v.v.v Tôi tưởng cách ghen như vậy của cô B thật là hay! Tôi hỏi tiếp : "Như thế khi người chồng của em kể lại hoàn toàn sự thật rằng, anh ta đã có người săn sóc qua bao tháng nay, thì em sẽ phản ứng ra sao?" Không do dự, cô bạn B của tôi gào lên : "Em sẽ cầm dao lên, và phóng thẳng vào tim anh ta!"- Gớm chưa! Ghen quả thực là đáng sợ!- Tôi thầm nghĩ. 

Không biết chuyện ghen của cô ta ra sao!?. Nhưng mấy tháng nay tôi thường thấy chồng của cô ta hàng ngày nện gót đi cafe, cà pháo trên đường phố ở Sài thành. Và tôi đã nghe phong thanh rằng, vì vợ ghen quá nên anh ta phải đành trở vSài Gòn sinh sống làm ăn cho gần nhà và vợ .....khỏi ghen

Còn có một cách ghen khác của người phụ nkhông "cấm vận", luôn "mở cửa", nhưng giám sát chồng mọi lúc, mọi nơi, đ ra những biện pháp cách ly “đương sự” ra khỏi những cám dỗ thường tình.

Tôi nhớ có lần mình được V (35 tuổi , Đà nẵng) bạn thân kể cho nghe sự tình của anh ta. Tháng vừa qua, nhà anh bạn tôi có một tiệc rượu thân mật nhỏ. Vợ anh là người nổi tiếng ghen, nhưng kiểu ghen "giết lầm hơn bỏ sót’ mới thật sự làm ai cũng phải đáng sợ cho bệnh ghen!. Cô ta gạch bỏ tên của một vài cô gái là đồng nghiệp trong danh sách khách dự định mời dự bữa tiệc tại nhà anh ta. Ấy là những cô gái “chân hơi dài”, nằm trong vòng nghi vấn của cô ta. Điều ấy cũng có nghĩa rằng, vợ V quên đi rằng cách giải quyết tốt nhất vấn đề ghen tuông là các bà nên hãy quyến rũ các ông chồng bằng sự khóe léo, hấp dẫn và cả tài năng của mình 

Vậy đó tôi cũng chỉ nói được một vài kiểu ghen của chị em trong “muôn hình, vạn trạng”. Đó là câu chuyện mà ngày hôm nay những người đàn ông chúng tôi mới dám nói, mong chị em đừng để ghen là một loại bệnh lý, khi ấy tất nhiên không còn là bạn đường của tình yêu mà sẽ là kẻ thù giết chết tình yêu của chúng ta từ lúc nào chẳng hay. Có một người đàn ông nói một câu thật hài hước: “ Nếu có vợ mà người ấy không ghen, thử hỏi làm chồng là ai mà không tủi thân (!?)”

Đúng sai không biết, nhưng có một nhà tâm lý học có nói : “Tình yêu là một sự sở hữu bất biến, nhưng lại nằm sát ranh giới của sự vạn biến, cho nên bức tường niềm tin cao bao nhiêu để ngăn ranh giới đó là do mỗi người tự xây nên và bảo vệ nó…”, đấy chị em nghe mà lấy làm phương châm! 

Andi Nguyễn Ánh Nhật!


Hot girl Viet Nam Click Here
Hot girl in the world Click Here