Thứ Sáu, 21 tháng 2, 2014

Những hình ảnh hài hước của "THẾ GIỚI PHỤ NỮ"

MỌI LÚC MỌI NƠI!

 ĂN MẶC HỞ HANG QUÁ

                                                              EM VUI HỌC TOÁN

 THUỐC GIẢM CÂN HIỆU QUẢ

GIẤC MƠ KIỂU MỸ

BẠN DÙNG GÌ?. CAFE HAY BIA?

GÓC NHIẾP ẢNH.

CÒN THÊM MỘT GÓC KHÁC!

SƯ PH...Ụ! CỨU ĐỆ VỚI!

ĐỨNG ĐẦU NGỌN GIÓ.

ÔI! CẶP KIẾNG HIỆU GUCCI

                                                    TRƯỚC KHI CHỜ RƯỚC DÂU

BÒ NHƯNG KHÔNG PHẢI LÀ BÒ!

AI DÁM NÓI PHỤ NỮ KHÔNG GIỎI TOÁN TA!?

LÝ DO PHỤ NỮ KHÔNG LÀM NGHỀ SỬA XE.

                                                    BẠN CHỌN ĐẢNG NÀO?
LÝ DO CHỌN IPHONE 5

                                                           HẠNH PHÚC GIA ĐÌNH

TỨ ĐẠI MỸ NHÂN.

                                                    TAN MỘT CUỘC TÌNH TRONG MƠ

MẶC CẢM.

                                                     CHUẨN BỊ! CHẬM LÀ...Ế!

MÈO NÀO XINH HƠN!

TRÒ KHỈ!.

BANH NÀO CŨNG LÀ BANH.

DỰ ĐOÁN ĐỘI VÔ ĐỊCH EURO 2012

CÒN LÂU..........

                                                  MÔN VÕ MỚI- "Lấy thịt ...đè người!"

NÀNG TIÊN CÁ.

QUÁ ĐÃ!

??????

                                                     TRÊN ĐỈNH VINH QUANG.

                                                                 BÀ GIÀ SÁNH ĐIỆU!

CÒN Ở ĐÂY SÀNH HƠN!

                                     Bà Già Xì - Teeng

                                 Đúng là điệu .....Bà Cố

                                                 Như thế này mới chắc ăn!

                             Ai chê, đâm chết là cái chắc!

                                      Siêu của siêu nhân!

                              Phong cách mới của nghề Neo

 Tất cả vì cái đẹp!

NHÀ VÔ ĐỊCH.

TÌNH THƯƠNG BAO LA.

BOTAY.COM

TỰ SƯỚNG!

HAI NIỀM YÊU THƯƠNG.

LỌA CHƯA?.

CHÀO ANH!

PHÊ RÙI!




TẢ PÍ LÙ....!


@ 1 - Nước Mỹ vừa kỷ niệm 12 năm ngày diễn ra cuộc khủng bố kinh hoàng và tàn bạo mang “thương hiệu Bin”. Sự kinh hoàng đó ít ai ngờ lại diễn ra ở một đất nước tưởng như là thành trì bất khả xâm phạm.

“Nước Mỹ bị tấn công” ta ngẫm lại vẫn thấy một vòng luẩn quẩn: Con người là nạn nhân của chiến tranh và khủng bố, nhưng chiến tranh, khủng bố lại do chính con người gây ra để rồi làm bao nhiêu cảnh đời mất mát, con mất cha, vợ mất chồng. Có thể chỉ dăm ba phút trước, người Mỹ cứ vô tư mà vui sống, cứ lộng lẫy và xa hoa, rồi đâu biết rằng phải oằn mình kêu Trời không thấu vì nỗi đau chết chóc và mất mát chia ly. 

Ngày nay không chỉ có người Mỹ còn nhớ và kỷ niệm về “ngày ấy”, sự kiện này nhân loại sẽ mãi mãi còn ghi để cho người với người sống trên trái đất này không nên phải hận thù và cáu xé, biết yêu thương và biết giúp đỡ cho nhau! Nỗi đau nước Mỹ 12 năm về trước cũng có thể lại là “Biệt dược” cho loài người chống lại chiến tranh, khủng bố, chống lại những hiềm khích thù hằn đã cũ, chống lại lực cản của mọi nguyên nhân đã làm nên điều xa cách của hôm nay và có thể ngày mai ......vĩnh viễn.!

Người với người nên hãy mãi yêu nhau và lo lắng! 

Không biết có phải vì người Mỹ đã biết thấm và biết nghĩ về điều đã từng xảy ra với mình, như cuộc khủng bố 11- 9 kinh hoàng năm xưa mà kế hoạch tấn công Syria của họ tạm dừng vào phút chót. Cả hành tinh bao trùm một bầu không khí mừng vui và vô cùng cảm ơn người Mỹ, bởi từ trước đến nay, lịch sử của nhân loại đã chứng kiến không ít những cuộc chiến tranh phi nghĩa mà chính chú Sam là người khởi xướng. 

Ôi chiến tranh đâu phải trò đùa! 
@ 2 - Người dân miền Trung hôm nay đã thở phào nhẹ nhõm, nắng đã lên, ai cũng bất ngờ và mừng cho cơn bão số 8 quá hiền. Bão đến! Nhưng cơn bão nào cũng như thế thì vẫn là một “món quà vui” từ thiên nhiên dành cho con người xứ sở quê tôi. Bão ghé ngang miền Trung hôm qua không phải là “Cơn bão nghiêng đêm, cây gãy cành lay lá”, “Giờ bão đã tan rồi, hàng cây đã xanh xanh trở lại” (Lê Cát Trọng Lý). Ôi! Mọi người mừng vui quá làm sao!. 

Nhưng rồi mùa đông sẽ về, người dân miền Trung quê tôi còn phải sống với những tháng ngày dài bị trói chân vì mưa, vì gió. Vậy mà xưa nay mùa đông nào con người ở đây vẫn lạc quan, cho dù có những trận mưa đòn nhừ tử. Có lẽ họ đã quen và rất biết nơi ta ở, trời có lúc nắng lúc mưa, rồi có bão có dông, cũng như đời có lúc lên lúc xuống. 
@ 3 - Đời tôi có nhiều người bạn rất thân ở mọi miền đất nước, có khi họ lại còn là vợ chồng với nhau, như: N – H hoặc như T- G tôi mới gặp gần đây v.v.v. Họ là những người tôi chỉ mới từng gặp mặt hoặc quen biết sơ sơ trong ký túc của những năm xa lơ, xa lắc. Sau 16 năm lạc nhau rồi cũng đến ngày chúng tôi gặp lại. Ngay từ đầu cuộc hội ngộ ấy, chúng tôi chẳng ai bao giờ sợ là mình phải gắn bó thêm người này, người khác, hay phải gánh thêm trách nhiệm gì đây!?. Rồi thời gian chúng tôi chơi với nhau, tuy không phải luôn “cõng” tình thân hữu trên vai, nhưng mọi vui buồn chúng tôi cùng có.

Hạnh phúc nào hơn cho những ai là người được “cõng” và được sẻ chia, bởi chúng tôi đã hiểu và phá vỡ sự “cân bằng” mà sách vỡ đã nói hơn triệu lần về điều ấy. Cân bằng giữa cho và nhận, cân bằng giữa ích kỷ và vị tha, cân bằng giữa mình và người… Và bây giờ tôi rất quý những bạn của tôi. 

Với sự đời còn ai đó với nhau hãy cứ nên là bạn, có thể là tri kỷ để gửi gắm trên đời này một chút bí mật, hay một xíu tâm tư v.v.v. 

Đời và tình bạn giúp cho ai đó không bao giờ là đủ cả!. Nhưng khi chìa một bời vai để cho người khác có được niềm vui và niềm hạnh phúc, bao giờ "người được cho" cũng sẽ hạnh phúc lớn lao. Rồi ngược lại hạnh phúc ấy, “người cho” đôi khi cũng nhuốm cái buồn da diết, bởi vì sâu thẳm trong lòng cũng cần ai đó đáp lại tình cảm của ta. Chuyện muôn đời là khi không được đền đáp sẽ buồn, buồn lắm ai ơi cho cả lòng chân tình và nhiệt huyết!. Vả lại nếu sự hy sinh cứ liên tục và sự thờ ơ cũng triền miên thì chuyện đời cũng đến lúc ngã lòng đi mất.  Và tôi đã hiểu những điều này để sống với thế gian đây!.

Còn thực tại với riêng tôi, tôi đã có rất nhiều người bạn luôn sống trong sự chân tình, cởi mở và một tâm hôn “đặc biệt” khác với thói đời mà con người từng nghĩ…

Hãy cứ vô tư trong tình bạn bè mà sống.....người ơi!
@ 4 - Ở Việt Nam cách đây khoảng chừng 10 năm trước, cứ hễ ai từ hải ngoại xênh xang về thăm quê hương, dù người đó có giàu hoặc nghèo, có chức tước, địa vị hay “dơ dem cùi bắp” trong xã hội người ta, nhưng về đến Việt Nam cũng đều được gắn với tiếng thơm: “áo gấm về làng”. Hơn nữa, dù ai đó có rủng rỉnh nhiều hay ít đô la đều có chung cảm giác mình sẽ là Việt kiều......hồi hộp. 

Nhưng ngày nay đã khác xa, cuộc sống tại Việt Nam và người Việt Nam đã thay đổi rất nhiều, hàng năm dân An Nam đã tỏa đi chu du khắp năm châu bốn bể, nên khoảng cách xưa kia đã sát lại gần hơn. Việt kiều về nước thăm quê cũng là dịp để bạn bè cùng trang cùng lứa, cùng học hành được hoài niệm và tri âm, để thấy những cái tưởng mất đi vĩnh viễn nay lại có trong tay, cũng như cái tầm thường xưa kia trở nên quý giá. 

Nghe bạn tôi từ nước ngoài về làm ai cũng xao xuyến, nôn nao đợi chờ đến cháy lòng. Trong Nam, ngoài Trung i ới gọi cho nhau bằng tấm lòng chân tình, nồng ấm yêu thương. Nhưng chao ôi, sao bao nhiêu năm gặp lại, TA TÂY vẫn chưa "điều chỉnh" được để có một ngày niềm vui trọn vẹn. 

Bạn tôi về từ phương xa, ăn vận thật là bóng bẩy, rất hình thức và ưa thể hiện bản thân mình trước bạn bè xưa cũ, trong khi bề sâu lại hụt hẫng quá đi thôi....Còn nhiều điều khác nữa........!

Việt kiều sống lâu năm ở nước ngoài sẽ mang phong cách Tây, nhưng cớ sao lại thêm lối sống "Tây đui" vội vã và nông cạn, phân biệt bạn bè cũ người nọ với người kia, rồi phát ngôn với bạn bè cùng lớp: "Ông này bu chân ông kia ăn nhậu!". Quả thật quá hời hợt và kẻ cả khi phán :"Cả đời người này, người khác mới bao cho bạn bè ăn chơi" v.v.v. 

Tôi cảm thấy thương cho bạn tôi khi tuổi gần về nơi "Di tích xếp hạng", nhưng đã đánh mất đi một thời không xa lắm, tính tình mộc mạc, dễ thương và nhạy cảm, thông minh. Có phải rằng người phương Tây đã suy nghĩ sự mát mát chỉ gắn với những điều lớn lao như cái chết!?. Nhưng "Quy luật muôn đời" cái bình thường luôn là cái đẹp của niềm thiết tha, chân tình và cởi mở vốn nằm trong tâm trí của mỗi một con người của một thời không xa......

@ 5 -  Em vẫn thường cầm đàn ghi ta hát cho tôi nghe giai điệu Nga quen thuộc “миллион алых роз” (Triệu đóa hoa hồng)- NGỌT NGÀO VÀ THIẾT THA. Nhưng lần mới đây trong buổi gặp gỡ bạn bè hát Karaoke, tôi đã nghe giọng hát của em hôm ấy không mượt mà như mọi lần tôi biết. Và tôi chưa hiểu được điều gì ẩn sau giọng hát buồn như em tự nuốt lấy lời mình phát ra. Và em có biết, tôi sẽ không thể hiểu điều bí ẩn đó nếu không có một tình cờ của người đời kể cho tôi nghe những điều mà tôi không bao giờ ngờ đến..... 

Tôi đã yêu em hơn tiếng gọi của người đời!  


Thứ Tư, 19 tháng 2, 2014

THỬ BÀN VỀ CHỦ NGHĨA LÃNG MẠN.


Khi đề cập đến sự lãng mạn, có người cho rằng anh này, cô kia lãng mạn vì họ đã vướng vào chuyện yêu đương. Một tay blogger kia được gọi là lãng mạn thì có người cho rằng vì ông ta nằm mơ... thấy ma. Quả thật nói đến lãng mạn là bất luận. 

Tôi có một người chị khá thân đang sinh sống ở Pháp, khi mọi người vào blog của chị đều cho rằng chị ấy khá lãng mạn vì blog của chị đa phần là những tấm ảnh đẹp của thiên nhiên và động vật chim chóc trong những chuyến ngao du của chị .v.v.v. Điều đó có nghĩa rằng sự lãng mạn ấy do chị rất yêu cuộc sống thiên nhiên và thường xuyên lắng nghe tiếng chim hót. Và tôi cũng có một anh bạn MCT là luật sư ở Hà Tĩnh, tôi nghĩ anh ta là người lãng mạn vì anh luôn để tâm hồn lắng nghe tiếng nói của tôn giáo. Vậy lãng mạn là gì?

CỘI NGUỒN CỦA LÃNG MẠN

Trước hết phải khẳng định chữ lãng mạn được bắt nguồn từ văn học Châu Âu. Trong cuốn sách: "Khái luận nghiên cứu văn học Pháp" của Pierre Goerges Castex có ghi: "Từ ngữ lãng mạn được phổ dụng nhưng thật khó mà định nghĩa. Cho đến cuối thế kỷ 18, dưới ảnh hưởng của danh từ Anh ngữ Romantic, chữ lãng mạn thích dụng vào những điểm mà cái đẹp diễm lệ và hoang vu được diễn tả bởi những tiểu thuyết có tính chất thời trang. Vào đầu thế kỷ 19, dưới ảnh hưởng của Đức ngữ Romantisch, lãng mạn là tên gọi của khuynh hướng văn học có vẻ đối nghịch với khuynh hướng cổ điển: coi thường những quy luật tôn thờ sự tưởng tượng và tình cảm. Tới năm 1830, phần đông những nhà văn Pháp tự xưng là những người thuộc trường phái lãng mạn, nhưng mỗi người tạo cho danh từ này một sắc thái thích nghi với cá tính độc đáo nhất của mình". 

Còn trong cuốn sách "Lịch sử văn học Anh Quốc", nói đến lãng mạn người ta có ghi: "Romance, chữ gốc là do từ ngữ bình dân La tinh Romannicus dùng để gọi một thổ ngữ xuất phát từ tiếng La tinh do quân sĩ La Mã, dân bị trị ở Gaul cùng nhiều xứ phía Tây của đế quốc La Mã dùng. Từ hình dạng từ ngữ này trong câu Scribere romanice, người ta có từ roman. Về sau chữ roman được dùng để chỉ một loại truyện, như truyện về vua Arthur, đặc biệt có tính chất giả tưởng, tưởng tượng, kỳ lạ, kỳ diệu. Và từ chữ này, Anh ngữ mới có chữ romance. Đã có thời chữ romance được dùng như một tính từ để chỉ cho đặc tính vừa kể. Cho mãi đến thế kỷ 17, tính từ romantic mới xuất hiện trong tiếng Anh. Thời đó từ này được dùng theo nghĩa không đứng đắn, ám chỉ một người tưởng tượng điều không có trong thực tế. Đến thế kỷ 18, chữ romantic chữ romantic được dùng để chỉ ba trạng thái tâm hồn hoặc thái độ sống: Tình yêu thiên nhiên, nỗi buồn cá nhân và cảm xúc đam mê"

Còn chữ "lãng mạn" trong ngôn ngữ chúng ta là từ Hán Việt và Từ điển của Đào Duy Anh trang 390 và trang 438 có ghi :

Lãng: a, sóng b, phóng túng không có gì bó buộc.


Mạn: a, tràn đầy b, không giới hạn, không biết tự kiềm chế.

Như vậy nghĩa đen của chữ "lãng mạn" là sóng tràn lan. Nhưng sóng là hình ảnh của sự bất định, lưu chảy cho nên lãng mạn trong ý nghĩa tượng trương đó là sự phóng túng, gạt bỏ mọi câu thúc của luân lý, của phong tục, của xã hội để thể hiện con người cá thể và tự do.

TÍNH LÃNG MẠN TRONG MỘT SỐ LĨNH VỰC

Phải nói rằng "lãng mạn' được thấy sử dụng không chỉ trong văn học cũng như nghệ thuật mà nó còn có trong cả lĩnh vực toán học, kinh tế và triết học. Chẳng hạn như nhà toán học người Nga N.L Kovantxov đã có cuốn sách: "Toán học và chất lãng mạn" được rất nhiều người ưa thích. Còn nhà triết học Bonchenski có cuốn "Triết học Tây phương hiện tại" và ông đã viết "Đây là phong trào đa dạng khó mà xác định. Nhưng ta có thể nói mà không sợ quá giản lược rằng những sắc thái chính yếu của nó là tán dương đời sống tâm linh, được gợi lên nhằm chống lại chủ thuyết cơ giới. Rõ ràng các nghệ sĩ đã cự tuyệt tính chất cằn cỗi của khuôn hình thế giới khoa học., họ nổi lên chống lại khoa học thuần túy bằng cách nêu cao cảm xúc đời sống và tôn giáo. Đồng thời họ xác quyết rằng có những ngã đường khác tiến đến thực tại ngoài con đường khoa học"

Và như thế trong lãnh vực triết học, chủ nghĩa lãng mạn nhằm chống lại sự súng bái, tuyệt đối hóa vai trò của khoa học. Lãng mạn đã xác định đời sống tâm hồn và cảm xúc con người, đồng thời xác tín rằng ngoài chân lý khoa học, con người còn có những chân lý khác.

Tiếp theo kỳ sau: "TÍNH LÃNG MẠN TRONG VĂN HỌC VÀ VỚI NHỮNG NGƯỜI VIẾT BLOG"

Andi Nguyễn Ánh Nhật

Thứ Sáu, 14 tháng 2, 2014

VALENTINE không mong đợi!

                                          Ảnh minh họa từ Internet

Valentine đã đến và vừa đi. Nhiều cặp tình nhân đợi chờ, háo hức, rồi tiếc nuối vì ngày và đêm Valentine bỗng nhiên ngắn hơn mọi ngày thường. Trong cuộc sống, vũ trụ vẫn cứ vần xoay muôn thuở, nhưng chỉ vài valentine ở lại. Có nhiều valentine ra đi. Ở lại với người này, ra đi với người khác. Valentine vẫn là valentine, đã đi qua đời của nhiều người, không năm tháng, không thời gian và không tuổi tác. Còn có nhiều cặp đôi, mùa Valentine trước họ hạnh phúc và say đắm bên nhau, nhưng Valentine này..... nửa còn, nửa mất. 

Bao nhiêu lần valentine qua và tôi cũng đi qua. Chỉ có khác một điều, Valentine đến với đất trời lần nào cũng mới, còn tôi thì ngày càng già cũ đi thêm.


Valentine đến, tôi biết em đang vui nhiều và hạnh phúc đầy vơi. Còn nhớ không em, valentine năm ấy, tôi để em đứng một mình trong đau thương nghễnh ngãng. Nhưng rồi thời gian là liều thuốc quý, chữa cho em lành hết mọi vết thương. Và thời gian cũng là khoảng trống cần thiết để em tìm lại cho mình một tình yêu đích thực như nay. Dù đây là valentine đầu tiên của tình yêu em đang có, nhưng tôi biết Thánh valentine sẽ ở lại bên em mãi mãi với cuộc đời.....

Mong em thông cảm và tha thứ cho tôi!. Vì chỉ khi yêu, tôi mới hiểu một điều, khoảng cách giữa tôi với em là quá lớn. Tôi không muốn khi tuổi đời của mình đã dài dằng dặc mà valentine vẫn cứ kỳ kèo níu lại như tuổi lúc còn xuân. Em có biết, tôi đã từng buồn thật nhiều cho những lần valentine đến nhưng không mang lại hạnh phúc cho em. Rồi tôi đã làm một điều tồi tệ, chọn ngày Valentine để nói với em, lời thề trước cho anh xin bỏ ngõ với thời gian không định tháng ngày.....

Rồi mãi mãi chúng ta chỉ còn đôi khi nhớ lại, có một thời hai đứa mình yêu say đắm với nhau.  


Sự bất công như thế đã xảy ra ở nhiều cuộc tình, nhưng tôi không thể hiểu, vì sao hàng nghìn năm nay ở thế gian này vẫn còn tiếp diễn (!?). Hỡi Thánh Valentine! Sao ngài không ngăn cản sự chia xa cho như những cuộc tình này!?.

Đừng oán hận tôi, nghe em!. Đừng nhớ lại những kỷ niệm buồn của nhiều mùa valentine sau đó. Ngày valentine đến rồi, nhưng em không có được một chút hơi ấm yêu thương. Em ơi! Valentine không là gì cả, đó chỉ là sắc màu tím, lục, hồng trên đôi má của trần gian. Tôi nói thế cũng chỉ vì lời biện bạch. Nhưng valentine này, cho tôi xin được tạ lỗi cùng em!. 


Valentine vừa đi, em có nghe thấy gì không?. Khi hương hoa tình yêu và hạnh phúc lứa đôi đã đến với em ngây ngất, tràn đầy trên thân thể. Người em yêu đang là ngọn đuốc, dai dẻo cháy từng ngày cùng em cho đến trót trọn đời. Tôi biết em bây giờ không còn nghi hoặc về những mùa valentine kế tiếp về sau. Valentine này dù đi qua, nhưng tôi thầm cảm ơn vì đã làm cho em trẻ trung và xinh đẹp hơn gấp bội phần. Cứ thế nghe em, valentine với em là mãi mãi, là từng ngày, là từng tháng, là từng giậy phút em chia sẻ cho nhau, cho tình yêu những ngọt bùi đáng giá. Nay, dù khi em  đã có được một valentine ngọt ngào và hạnh phúc. Nhưng tôi thầm nghĩ, em sẽ hàm ơn tôi mà không chút trách cứ điều gì vì valentine đã vĩnh viễn ở lại và gần bên em.


Valentine! Em có biết, tháng năm nay tôi không chờ đợi ngày này. Có thể vì tôi đã từng yêu, từng xẻ lòng mình để đón nhận từng niềm vui nho nhỏ của tình yêu mang đến trong từng giờ, từng ngày, từng tháng, nhưng rồi tình đã phụ tôi. Hay có phải xưa kia trời đã từng cho tôi quá đủ những kỷ niệm đẹp, những phút giây êm ái trong cuộc tình vào nhiều ngày trong tháng, trong năm và ngày nào cũng là ngày valentine cho....thuở ấy. 

Tôi còn nhớ, valentin ngày ấy, buổi sáng đất trời miền Trung se se lạnh, có chút nắng xuân vàng. Rất nồng nàn như một tình say!. Tâm hồn tôi mơn man, phơi phới niềm vui sau nhiều ngày rộn ràng, nôn nao chờ Thánh valentine về gõ cửa. 


Nhưng nay tôi không đợi, không trông ngóng giống ngày xưa, vì tôi không còn vô tư như lúc trẻ. Valentine đến cũng chỉ mang cho tôi thêm tuổi đời quá nặng. Tôi biết mệnh đời luôn có điều phải lấy đi valentine của kẻ này, rồi tương nhượng cho kẻ khác. Mà nay người hạnh phúc nhất chính là em!. 

Em có biết, tuổi như tôi đã có nhiều người yểu mệnh, ra đi bỏ lại valentin trên trần dương thế. Còn tôi, tôi hạnh phúc khi mình đang còn được sống, nên bằng lòng với những gì đã mất, cho dù còn nhiều niềm hối tiếc không nguôi. 


Tôi đang sống bên dòng sông Đồng Nai trong xanh, chảy qua biết bao ân tình và nay chỉ còn cho tôi những người bạn thân yêu, bao bạn bè thân thiết. Không tình yêu, tôi sẽ cố tìm niềm vui khác trong dòng đời với tình bạn bè thân hữu và tôi không đòi hỏi Thánh valentin phải công bằng với tôi thêm một lần nào nữa, đó em ơi!. 

Lời viết ngắn dành riêng cho em khi valentine mới vừa qua khỏi. Hạnh phúc nghe em - Người tôi đã có nhiều năm tháng dấu yêu!

Andi Nguyễn Ánh Nhật.

Thứ Ba, 11 tháng 2, 2014

Cha mẹ của Chí Phèo là ai?




Chí Phèo là nhân vật chính trong tác phẩm nổi tiếng cùng tên của nhà văn Nam Cao. Trong tác phẩm này nhiều nhà nghiên cứu, phê bình thường chỉ phân tích bản chất của Chí là do bị xã hội xô đẩy đến chổ không lối thoát cũng như quá trình bần cùng hóa đã đẩy Chí trở thành con quỷ dữ, hành động mù quán liều lĩnh ở làng Vũ Đại ngày ấy, rồi dẫn đến mâu thuẩn của giai cấp thống trị và giai cấp bị trị ngày xưa.

Nhưng ai là cha mẹ của Chí?. Trong tác phẩm, Chí Phèo được ai đó bỏ lại trong một cái lò gạch hoang ở đầu làng từ khi mới lọt lòng và được dân làng chuyền tay nhau nuôi đến khi lớn, rồi đi làm thuê cho nhà Bá Kiến nên không biết ai là cha mẹ của Chí!.

Đã có nhiều người nói vui. Chỉ có nhà văn Nam Cao mới biết cha mẹ của Chí hoặc như: "Cha của Chí Phèo là chồng của mẹ Chí" v.v.v. Nhưng không phải theo những cách lý giãi như để bỏ qua ấy mà chúng ta bó tay trước một nhân vật qua ngòi bút tài hoa của nhà văn. Và còn một điều nữa là chẳng lẽ Nam Cao tung ra đời một con người không có gốc tích?

Cha của CHÍ PHÈO là ai?
Để tìm hiểu cha của Chí là ai, trong tác phẩm, đầu tiên chúng ta chú ý đến chi tiết lúc Chí nằm ăn vạ ở cổng sau khi ẩu đả với Lý Cường và Bá Kiến có nói: "Ai chứ, anh với nó còn có họ hàng kia đấy!". Chi tiết này nhiều người cho rằng đây là thái độ mềm mỏng của cụ Bá. Nhưng theo tôi không hẳn như vậy. Vả lại theo phân tích dưới góc độ logich về tâm lý là trong một cuộc xô xát suýt xảy ra án mạng bất ngờ nên Bá Kiến rất dễ buột miệng nói thật điều bấy lâu nay cụ gìn giữ. Vả lại khi ấy Bá Kiến là con người tỉnh táo nên lời nói ấy có tính chất "xa xa" sự việc. Nhưng chính hoàn cảnh ấy đã "tố cáo" Bá Kiến đã nói lên sự thật. Còn nữa lúc ấy cụ Bá dùng uy quyền của mình đuổi hết hàng xóm cũng như các bà vợ của ông ta về và đã "phát ngôn" lời nói đó. Theo cách suy luận của một quan tòa, Bá Kiến là người lõi đời, ông ta không muốn hàng xóm, nhất là mấy bà vợ của y sẽ suy diễn về trang quá khứ mà ông ta đã dày công che đậy trong mấy chục năm. Trong khi đó lúc ấy chỉ còn lại Lý Cường là người nhỏ tuổi hơn y thì làm sao biết được quan hệ của Bá Kiến với những người đàn bà khác!?. Còn nữa, sự việc xảy ra quá độ ngột, thái độ lúng túng của y được "vạch trần", hắn quát vợ: "Các bà đi vào nhà, đàn bà chỉ lôi thôi biết gì!" . Rồi y lại trách con: "Chỉ có thằng Lý Cường nóng tính không nghĩ trước nghĩ sau". Rõ ràng Lý Cường biết gì mà nghĩ trước nghĩ sau và chỉ có Bá Kiến vì "có tật mới giật mình". Phải xét lời câu nói "nhỏ" mang tính cách dàn xếp nội bộ trong gia đình y khi xảy ra sự việc bất ngờ mà y không bao giờ nghĩ đến.

Và mọi người còn nhớ, lần đến nhà bá Kiến sinh sự chỉ vì không lấy được Thị Nở, Bá Kiến cho tiền và bảo: "Rồi làm ăn chứ báo người ta mãi à?". "Người ta" ở đây chính là Bá Kiến chứ còn ai nữa!?.


Xét về tác phẩm, sự tài tình qua ngòi bút của Nam Cao làm cho người đọc quên đi quy luật của môn đời: "Ác lai ác báo". Chí rượu vào chửi cha mẹ hắn và chỉ có người ấy mới bỏ qua cho hắn: "À! Phải đấy, hắn cứ thế mà chửi, hắn cứ chửi đứa chết mẹ nào đẻ ra thân hắn, đẻ ra thằng Chí Phèo". Còn vai vế của Bá Kiến, hắn lõi đời như thế dại gì rước họa vào thân. Hơn nữa hắn cũng là quan chức, nào là "lý trưởng, chánh tổng, bá hộ, tiên chì làng Vũ Đại, chánh tổng hội đồng lỳ hào, Bắc Kỳ nhân dân đại biểu" cho nên với Chí, Bá Kiến phải có cách xử sự hơn người. Tống Chí vào tù cách này Bá Kiến đã làm nhưng không hiệu quả mà lại có tác dụng ngược lại. Nhưng cái sai lầm của Bá Kiến là lợi dụng Chí làm chân tay để trị những đàn anh khác trong làng. Cách này Bá Kiến phải trả giá. Còn trong cách xử mềm trước "công cụ Chí", Bá Kiến vẫn để lộ cái tình máu mủ, tuy còn rất kín đáo và chừng mực. Người đọc còn nhớ lúc Chí tự rạch mặt, ăn vạ, cụ Bá đối xử tử tế như thế nào, mời vào nhà cơm nước đàng hoàng, lại còn cho một đồng về mua thuốc chữa bệnh. Nếu cho tiền mà không nói, thì có nghĩa đền bù sự mất mát của một đứa con bị từ chối. 
Lợi dụng được Chí, Bá Kiến vẫn mong Chí có một cuộc sống tự lập. Sự việc Bá Kiến sang nhượng mảnh vườn 5 sào phía bờ sông cho Chí cũng là bằng chứng thể hiện cái tình của Bá với Chí hoặc Chí tất nhiên được hưởng tài sản của cha. Tự nhiên một thằng khố rách áo ôm như Chí lại có gia tài cơ nghiệp. Chí một thời ao ước "có một gia đình nho nhỏ, chồng cuốc mướn, cày thuê, vợ dệt vải, chung bỏ lại một con lợn nuôi để làm vốn. Khá giả thì mua năm ba sào ruộng làm". Điều đó nghĩa rằng tài sản Bá Kiến sang nhượng cho Chí rất lớn. Và sau đó Bá sai Lý Cường làm thủ tục cho đất Chí. Rõ ràng Bá Kiến đã có một chút thể hiện trách nhiệm của người làm cha. Bá không hẳn là người chỉ biết lợi dụng, còn biết lo, chỉ cách làm ăn lương thiện cho Chí.

Tìm hiểu thái độ trong quan hệ giữa Bá Kiến và Chí Phèo ta thấy dường như Nam Cao để cho Chí một cảm giác, một linh tính mình là con đẻ của Bá Kiến bị bỏ rơi và thường xuyên cạnh khóe, ám chỉ

Trong cách nói của Nam Cao, ông đồng tình với Chí và nhấn mạnh rằng chỉ khi Chí mới dám chửi đứa chết mẹ nào đẻ ra chính hắn, và người không nhận hắn. Hơn nữa, Chí "chắc chắn có một cái cớ rất chính đáng để hắn có thể hùng hổ đi báo thù.". Chí đi báo thù người đẻ ra hắn, lại thiếu trách nhiệm nên mới ra nông nổi này. Và như thế mỗi lần Chí gây sự đều đến nhà Bá Kiến, cho dù có lúc hắn không nhằm đến mục đích đó. Nhưng cái gì làm cho nó đổi mục đích hướng đi?. Không ai biết và chỉ có Nam Cao mới hiểu điều này. Nói chính xác hơn Bá Kiến và người phụ nữ đẻ ra Chí biết. Nam Cao biết tỏng điều gì rồi mà Bá vẫn giấu, cho thiên hạ là không có mắt. Nam Cao cũng tức lắm chứ?. Bởi vậy ông đã dùng điều đó để a dua, đồng tình với Chí trong mỗi việc làm, mỗi lời chửi và hành động kiên quyết này

Cuối cùng xét về tuổi tác giữa Chí và Lý Cường và Chí với Bá Kiến không có gì làm cho ta nghi ngại cả. Lý Cường và Chí là ngang nhau hoặc có chênh lệch cụng không đáng bao nhiêu. Còn tuổi của Bá Kiến so với Chí vượt quá hai mươi. Vậy Chí cũng đáng tuổi con của Bá Kiến.
Kỳ 2: MẸ CỦA CHÍ PHÈO LÀ AI?

Andi Nguyễn Ánh Nhật.
Hot girl Viet Nam Click Here
Hot girl in the world Click Here